Ông nhìn xung quanh một chút, có mấy người giúp việc đang xem chuyện vui, ông nhẹ nhàng phất tay để bọn họ xuống dưới.
Bà cụ biết rõ sắp có một tràng văn dài rồi.
Lục Khiêm quay đầu, Minh Châu và hai đứa trẻ đang đứng cạnh xe.
Ông nói với cô: “Trong nhà có chuyện phải giải quyết, em đưa hai đứa bé đi tránh một lúc đi.”
Ông muốn giữ mặt mũi cho bà cụ.
Dù sao người đó cũng là người bà cụ đã dùng quen, bà cụ đưa từ nhà mẹ đẻ sang.
Nhưng bà cụ không đồng ý.
Bà trầm giọng nói: “Minh Châu là vợ tương lai của con, sau này mọi việc trong nhà đều do con bé làm chủ, bây giờ con để con bé tránh mặt là sao đây!”
Lục Khiêm rất bất đắc dĩ.
Bà cụ cực kỳ tinh tường, bà đá thư ký Liễu một cái: “Còn không đưa người đến ư, muốn nhốt đến khi nào?”
Đùi thư ký Liễu đau nhức.
Anh ta nhe răng nhếch miệng cười: “Bà cụ, bác thông minh thật đấy! Bây giờ cháu sẽ đưa người đến.”
Quả nhiên, một lát sau một người giúp việc già được dẫn ra từ trong nhà.
Đã bị nhốt nhiều ngày, thư ký Liễu cũng là người thô lỗ nên sắc mặt bà ta rất khó coi.