Tiểu Lục Thước hừ nhẹ: “Con không phải người đàn ông ấm áp gì hết! Con chỉ tốt với em gái thôi.”
Lục Khiêm có cảm giác bị nói khéo.
Ông quay lại nhìn Minh Châu, cô lại giả vờ như không biết.
Lục Khiêm cũng không tức giận, ông sờ mũi một cái rồi cười nhẹ: “Được rồi! Người bố như bố sợ con trai! Con trai lại sợ Tiểu Lục U của chúng ta! Cho nên cả nhà mình Tiểu Lục U vẫn là lớn nhất!”
Tiểu Lục U ôm bình sữa thỏa mãn uống hết hơn nửa bình.
Xe chạy một đường đến biệt thự của Lục Khiêm, khi mọi người đến thư ký Liễu và vợ của anh ta đều ở đây, Minh Châu nhìn thấy bọn họ thì hơi giật mình cô vô thức nhìn xung quanh.
Cũng không thấy bóng dáng của đứa bé kia đâu.