Minh Châu nũng nịu gần gũi với bà, ôm cánh tay bà nói: “Anh ấy không giận con đâu.”
Lục Khiêm và bà Hoắc nói với nhau vài câu, cũng gần đến giờ, ông một tay cầm quà một tay ôm Tiểu Lục U lên xe, Minh Châu kéo theo cái vali nhỏ.
Chiếc Maybach màu đen từ từ rời đi.
Trong phòng khách có một người đi ra, đó là Hoắc Chấn Đông.
Hoắc Chấn Đông nhìn bãi đỗ xe trống không, than nhẹ một tiếng: “Bảo bối Tiểu Lục U của tôi cũng không ở nhà rồi!”
Bà Hoắc an ủi vài câu.
Hoắc Chấn Đông chống hông nhìn trời, hỏi vợ của mình: “Hôm nay có phải một ngày đặc biệt không?”
Bà Hoắc nghĩ lại: “Không phải mà! Trong nhà không có ai sinh nhật cả, hình như cũng không phải ngày kỉ niệm gì hết.”