Lục Khiêm nói xong, cả phòng bệnh đều yên lặng.
Dù hai người họ đã ở chung rất nhiều năm nhưng khi ông nói như vậy, Minh Châu vẫn không chống lại được.
cô lén lút đứng dậy, nhẹ nhàng hất mái tóc đen dài nói: “Để em đi rót cho anh một cốc nước.”
“Anh không khát!"!
Giọng nói của Lục Khiêm bị đè thấp.
Ông nắm được tay của cô, nhẹ nhàng kéo cô vào ngực mình. cô khẽ gọi tên ông.
Ông để cô nói nhỏ, sau đó kéo cô lên, dịu dàng hôn cô.
Phòng bệnh rất yên tĩnh nên những âm thanh được phát ra lúc hôn môi nghe rất xấu hổ.
Cứ như mèo con đang liếm bột vậy.
Ông bị bệnh nhưng vẫn chịu yên, bàn tay làm loạn khắp nơi, Minh Châu làm thế nào cũng không thể làm ông dừng lại được.
Cuối cùng, khi ông đã hôn thỏa mãn, ông để mặc cô tựa vào đầu vai mình.