"Đừng tự cho mình là đúng!"
"Nấu ăn, ở trong nhà có người phụ trách, nếu Lục Khiêm thích thì tôi cũng có thể nấu cho anh ấy."
"Nhưng không cần cô tỏ vẻ thương xót!"
Minh Châu nghĩ thế là đủ rồi.
Hóa ra lý do khiến những người như Khúc Ninh làm ác rất đơn giản.
Cũng giống như Sở Liên năm đó, cô ta luôn cảm thấy mình có thể cứu vớt được đàn ông, nhưng thực ra cô ta chỉ là đang bào chữa cho dã tâm của chính mình, bọn họ không đáng để thương cảm.
Minh Châu đứng dậy và bước ra ngoài.
Khúc Ninh ở phía sau liên tục chửi bới một cách rất khó nghe.
Nhưng chẳng bao lâu sau có người đã thưởng cho cô ta một cái bạt tai lớn.
Khi Minh Châu đi ra ngoài, một chiếc nhà xe màu đen đang đậu trước cửa, thư kí Liễu đang hút thuốc chờ bên cạnh.
Nhìn thấy Minh Châu đến gần, anh ta tiến lên nói: "Nói xong lời cần nói rồi chứ?"
Minh Châu gật đầu.
Cô nhẹ nhàng mở ra một chồng tài liệu về Khúc Ninh, nhìn một lúc rồi nhẹ nhàng nói: "Tâm lý vặn vẹo từ thời thơ ấu bây giờ thành không cam lòng, thư ký Liễu, anh xem mà giải quyết đi! Đừng để cô ta ảnh hưởng đến cuộc sống tương lai của chúng ta."