Cô ngẩng đầu lên như muốn nói điều gì, nhưng Lục Khiêm ngăn cô lại, ông chạm trán mình vào trán cô: "Có một số việc đàn ông nên làm!"
“Chuyện gì?” Giọng cô run run.
Lục Khiêm cười nhẹ, nhéo mũi cô một cái.
Miệng nói một đằng trong lòng nghĩ một nẻo!
Rõ ràng là cô biết nó có nghĩa là gì.
Có thể là nỗi sợ hãi kéo dài sau thảm họa, hoặc có thể ông mệt mỏi cả đêm nhưng vẫn đợi cô, cho đến khi cô thực sự đến ông mới thả lỏng, ông dựa vào cô mà ngủ thiếp đi.
Mặt ông áp vào cái bụng mềm mại của cô, ngủ rất sâu.
Minh Châu không hề động đậy.
Cô dựa vào giường để người đàn ông dựa vào mình, lúc này cô cảm thấy mình thực sự đã có được ông, bởi vì người đàn ông này đã cũng gạt bỏ mọi thứ, an ổn ở bên cạnh cô.