Bác sĩ cũng rất đáng tin cậy, nhìn thấy thuốc cảm kia, hắn khẩn trương đến toát mồ hôi: "Là ai làm việc này? Dùng thứ này cùng với thuốc cảm sẽ chết người đó."
Lục Khiêm dựa vào cửa, nhẹ nhàng thở dốc: “Tôi chỉ mới ăn mấy miếng thôi.”
Bác sĩ thở phào nhẹ nhõm, đặt hòm thuốc xuống, lấy máu, tiêm thuốc cho ông.
Lục Khiêm cảm thấy đỡ hơn.
Nhưng cơ thể ông bị tra tấn quá nặng, cả người hơi yếu ớt, bác sĩ nói: “Thuốc chỉ có thể tạm thời làm thuyên giảm, hừng đông ngài phải đi bệnh viện kiểm tra, việc này đúng là làm bậy. ”
Thư ký Liễu đang chờ hỏi.
Lục Khiêm nhẹ nâng cằm: "Người đang ở trong phòng tắm! Truyền Chí đưa điện thoại của cậu cho tôi, tôi sẽ gọi cho Minh Châu. Vừa rồi cô ấy nghe thấy,
chắc bây giờ cô ấy đang rất lo lắng."
Thư ký Liễu lập tức đưa điện thoại cho ông: “Ngài mau chóng đi giải thích đi, tôi đi kiểm tra cô gái đó.”
Lục Khiêm đi về phòng ngủ, cởi quần áo, mặc áo choàng tắm vào.
Ông bấm số của Minh Châu.
Đầu dây bên kia lập tức được kết nối, giọng Minh Châu lo lắng: "Thư ký Liễu..."
Lục Khiêm khàn khàn nói: "Là tôi!"