Lục Khiêm nhìn về phía cửa.
Ông nói với Minh Châu qua điện thoại: "Chắc là phục vụ phòng. Anh vừa gọi thuốc cảm."
Minh Châu ậm ừ. Cô bảo ông nên đi nghỉ ngơi sớm.
Giọng cô nhẹ nhàng, Lục Khiêm rất nhớ cô, hạ giọng nói: “Sáng mai anh sẽ về. Hai người lưu luyến không rời cúp điện thoại.
Lục Khiêm đi tới cửa mở phòng, người phục vụ ở cửa đã đẩy một chiếc xe để thức ăn nhỏ lên.
Ngoài thuốc cảm còn có một phần cơm. Lục Khiêm khẽ cau mày: “Tôi không có gọi món!” Người phục vụ mỉm cười: “Anh Liễu gọi món cho ngài.”
Lục Khiêm nghiêng người để cho người người phục vụ vào, lắc đầu cười: Thằng nhóc Truyền Chí này, sợ ông đói bụng!
Đợi người phục vụ rời đi. Ông tắm trước, pha thuốc cảm rồi uống từ từ. Có một cuốn sổ trên chiếc bàn trà, ông đang nghiên cứu một phương án.