Ông sợ cô không vui bèn nói thêm: “Chỉ đi có một hôm thôi! Mấy ngày sau anh đều sẽ dành thời gian cho em và mấy đứa!”
Minh Châu cố ý nói: “Ôi, hóa ra nói nhớ em chỉ là giả mà thôi.” Lục Khiêm cài lại thắt lưng.
Ông xoay người, ấn vật nhỏ đang cố ý lộn xộn kia nằm lại ngay ngắn trên chiếc gối trắng tỉnh.
Cô vẫn chưa chịu động đậy gì. Ông liền hôn cô, đút đồ vật kia cho cô ăn, bắt cô chơi đùa với chúng.
Nụ hôn vừa nhanh vừa gấp gáp, có hơi thô bạo nhưng cảm giác lại vừa đủ, Minh Châu đỏ mặt đẩy nhẹ vai ông: “Chú Liễu còn ở bên ngoài đấy!”
Lục Khiêm cười cười, lại hôn lên cổ của cô một lần nữa.
Sau đó ông mới ra mở cửa, thấp giọng nói chuyện với thư ký Liễu ở phòng khách.
Đến mười giờ sáng Minh Châu phải đến phim trường, nhưng cô ỳ mãi không chịu nổi.
Một lát sau, Lục Khiêm và thư ký Liễu sang phòng bên cạnh.
Đến khi ông về lại, trên tay đã có bữa sáng và loại thuốc đắng như tối hôm qua, Minh Châu không chịu uống, nói cô chưa đánh răng.
“Uống xong rồi đánh răng.” Cô nhăn nhó không chịu.
Lục Khiêm đặt chén thuốc lên tủ đầu giường, ôm cả người cô dậy, sau đó vuốt mái tóc đen dài của cô sang một bên.