Minh Châu nương vào ánh đèn mờ ảo, chăm chú nhìn người đàn ông phía trên.
Hai cánh tay Lục Khiêm chống hai bên cô, để cô nhìn, thật lâu sau, cô đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve mũi ông, chậm rãi mò mẫm theo những đường cong sắc nét.
Cô nhận ra cơ thể Lục Khiêm hơi cứng đờ.
Minh Châu khẽ cười, nhỏ giọng nói với ông: “Trước giờ em không biết là không được chạm vào mũi đàn ông đấy."
Ánh mắt Lục Khiêm sâu thẳm: “Giờ biết là được rồi.”
Cô không dám trêu chọc ông nữa, cơ thể mềm mại đứng dậy, nhưng vừa ngồi lên, bụng dưới liền truyền đến hơi ấm.
Cô rên một tiếng. Lục Khiêm đỡ lấy cô, thấp giọng hỏi: “Cơ thể không thoải mái sao?” Minh Châu ừ một tiếng: “Mới đến ngày được hai hôm, ra hơi nhiều.”
Lục Khiêm lấy cho cô một cái gối, vào phòng tắm chỉnh ấm nhiệt độ nước giúp cô, sau đó cầm một bộ đồ ngủ cho Minh Châu.