Lưng Minh Châu đập vào cửa tủ quần áo, có hơi đau. Nhưng Lục Khiêm đang gần trong gang tấc, nụ hôn lại nóng bỏng như vậy!
Dạo này bọn họ bên nhau rất vui vẻ, giờ một tuần không thấy nhau, sao có thể không nhớ nhung cho được?
Hôn một lúc lâu,
Minh Châu cảm thấy nụ hôn này càng lúc càng bất thường, cô mới nhẹ nhàng tựa đầu lên vai ông, mặt hơi ửng hồng: "Thước Thước và Tiểu Lục U còn ở bên ngoài đấy, không nên ở đây lâu đâu! Anh là bố đấy, sao lại vô ý thế."
Lục Khiêm nhân lúc này bắt lấy tay cô.
Ông xoa nhẹ hai cái rồi dịu dàng hỏi: "Cơ thể còn đau không em?"
Sau khi sinh đứa nhỏ, khi đến kỳ cô hay bị đau bụng.
Ông vẫn còn nhớ chuyện này.
Cô lại giục ông mau ra ngoài.