Minh Châu bỗng nhiên mềm lòng.
Mấy ngày nay cô bề bộn công việc, bọn họ còn không gặp nhau được mấy lần, chứ đừng nói có thể ở riêng như bây giờ.
Thật ra cô biết rõ, nếu hai người muốn hẹn hò thì đương nhiên sẽ có dịp mà thôi.
Chỉ là cô đang cố ý giữ khoảng cách với ông.
Người như Lục Khiêm đương nhiên hiểu chuyện này, nhưng ông chưa từng oán trách lấy một lời, ông còn chăm sóc bọn nhỏ khi cô không ở thành phố B, đặc biệt là Tiểu Lục U rất thích ông.
Minh Châu nhẹ nhàng xoay người, mặt quay vào bụng ông.
Cô vươn tay chạm khẽ yết hầu của ông, thấp giọng hỏi: "Lục Khiêm, em tệ với anh lắm đúng không?”
Cô không biết nấu cơm, cũng không hiểu cách chăm sóc người khác.
Mấy năm qua ông bị bệnh, không ở trong nước, khi về thì lại theo đuổi cô, ở bên chăm sóc cô.