Lục Khiêm im lặng nhìn cô.
Thật lâu sau, ông mới thấp giọng nói: "Xin lỗi em! Anh không nên nói như vậy." Ông nói cực kỳ chân thành.
Minh Châu cảm thấy đã giãi bày xong rồi, tỏ ra cứng rắn cũng chả ích gì mấy. Hơn nữa, cô còn đang sốt nhẹ, hơi khó chịu trong người.
Cả hai yên lặng ăn cơm.
Lục Khiêm chỉ ngồi vậy nhìn cô một lát, sau đó nhẹ giọng hỏi: "Anh gọi điện về nhà rồi, đêm nay em ở lại đây đi!"
Nghe vậy, Minh Châu ngẩng đầu nói: "Nên về thì hơn!"
Lục Khiêm sờ thử trán cô, bảo: "Em còn hơi sốt! Nghe lời nào, ở lại đây một đêm."
"Không muốn ở lại đây!" Cô bực bội đáp.
Lục Khiêm cũng xem như là một người tinh tế, suy nghĩ cẩn thận một chút là hiểu ra.
Hôm nay ông có nói chuyện với thư ký Liễu, trong lúc đùa giỡn vô tình nhắc đến chút chuyện nam nữ riêng tư, mà những chuyện này đúng thật là năm đó ông từng làm với Minh Châu, lần này bọn họ ở chung với nhau vẫn chưa buông bỏ hoàn toàn, cho nên vẫn chưa chơi đến mức đó.