Vốn dĩ Lục Khiêm sợ cô bị tổn thương nhưng giờ cô đã có thể dũng cảm kiên cường như vậy, thì đối với ông cũng chẳng còn gì quan trọng nữa.
Ông ôm lấy Minh Châu.
Nhưng bây giờ cũng phải lúc để vuốt ve an ủi, ông gọi cho Ôn Noãn. Bởi vì chuyện này, có dính đến Ôn Noấn.
Sáng sớm, tiếng Ôn Noãn trong điện thoại khá điềm đạm.
Cô cười nhẹ: "Cậu, chuyện này để cháu xử lý!"
Lục Khiêm rất tin tưởng năng lực của cô.
Ông cúp điện thoại, nói với Minh Châu: "Em yên tâm, Ôn Noấn sẽ xử lý chuyện này" Minh Châu khẽ vuốt tóc.