Ánh đèn sáng rõ,
Hai người dây dưa đến gần nửa đêm...
Sáng sớm hôm sau, Lục Khiêm bắt đầu làm điểm tâm.
Lúc ông thức dậy, Minh Châu cũng vừa tỉnh, cô khẽ run lên khi ông hôn lên môi nhưng lại không chịu mở mắt.
Lục Khiêm biết, nhưng cũng chẳng vạch trần. Ông thức dậy làm đồ ăn sáng cho ba mẹ con.
Minh Châu ôm Tiểu Lục U, muốn ngủ thêm một chút, nhưng lại chẳng ngủ được.
Đêm hôm qua, đủ loại mùi vị làm người ta hoài niệm.
Thật ra cô chẳng thể nào hiểu nổi, Lục Khiêm lấy đâu ra nhiều tinh lực vậy chứ, tuổi tác của ông cũng lớn rồi, sức khỏe cũng không tốt mấy.