"Còn không đẹp bằng một sợi tóc của em."
Minh Châu liếc mắt nhìn ông một cái, hỏi lại: "Anh không nhìn thì làm sao biết được cô ta không đẹp bằng em? Người ta vừa mới nói muốn sinh cho anh năm sáu đứa kia kìa, cho anh mệt chết!"
Nói xong, cô ấy hừ một tiếng. Lục Khiêm vừa bực mình vừa buồn cười. Ông là một người có EQ rất cao, cho nên cũng hiểu được cô không giận thật, chẳng qua chỉ nhân cơ hội làm nũng với ông thôi, mà ông cũng thích cô ấy như vậy.
Giọng nói của Lục Khiêm bất giác trở nên ôn hòa hơn: "Sao anh lại phải tốn công tốn sức để ý đến những người khác ngoài em chứ."