Bóng dáng của Lục Khiêm xuất hiện trong tầm nhìn. Ánh đèn trên trần nhà chiếu lên trên mặt ông, càng hiện vẻ quý phái. Ông đứng lại ở cách hai mét, nói với Minh Châu: "Về thôi!"
Minh Châu cũng không muốn dây dưa với họ Khúc, cô ấy tự nhiên đi tới, Lục Khiêm vịn tay lên vai Minh Châu, nhỏ giọng hỏi: "Uống rượu à?”
"Một ly rượu vang đỏ thôi."
"Em muốn uống."
Lục Khiêm cười, dẫn Minh Châu ra khỏi câu lạc bộ.
Từ đầu đến cuối, ông giống như không hề nhìn thấy Khúc Ninh, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái.
Khúc Ninh siết chặt nắm tay lại, móng tay găm sâu vào da thịt.
Lúc này, một bóng người đi ngang qua.
Phía sau cô có một người giống như là thư ký, người đến là Ôn Noãn và trợ lý Từ, cô đến đây là do người quản lý Hồng kia tìm cô, mà cũng trùng hợp, cô với Minh Châu chỉ chân trước chân sau đến nơi.