Nữ thư ký của ông mở cửa, mỉm cười bước vào: "Tổng Giám đốc Lục, có một cô gái muốn tới gặp ngài."
Lục Khiêm nhấn nút, đóng rèm lại.
Ông thản nhiên hỏi: "Ai? Là khách hàng à?"
Thư ký lắc đầu: “Hẳn là không, tôi có hỏi thì nói họ Khúc." Khúc Ninh?
Lục Khiêm khế cau mày, không ngờ cô gái này lại vô liêm sỉ đuổi theo mình như vậy... Ông nhớ rõ mình không cho cô ta chút không gian nào để nghĩ nhiều.
Lục Khiêm không định gặp cô ta.
Ông nói với nữ thư ký: “Cứ nói với cô ta là không tìm thấy tôi.”
Nữ thư ký nhìn thấy trên mặt sếp mình hiện lên một tia chán ghét, điều này rất hiếm thấy, bởi vì Tổng Giám đốc Lục bình thường rất khách sáo với phụ nữ, cô ấy suy nghĩ một lúc mới nhớ ra vị họ Khúc kia hình như là minh tinh nhỏ nào đó.