Lục Khiêm hỏi xong, ánh mắt rơi xuống mặt cô. Mặt Minh Châu nóng bừng.
Cô bước tới, sờ cái mông nhỏ của Tiểu Lục U. Tiểu Lục U ôm gối ngủ ngon lành.
Ánh mắt Minh Châu dịu dàng, hồi lâu mới trả lời Lục Khiêm: “Sao anh lại hỏi chuyện này?”
Lục Khiêm cười nhạt: "Em cho rằng là vì cái gì?” Bầu không khí thực sự rất mập mờ, nhưng may mắn thay có đứa trẻ ở đó.
Minh Châu lười để ý đến ông, quay người muốn rời đi, nhưng Lục Khiêm đã ôm lấy eo cô, dùng sức một chút thì cô đã ngồi thẳng tắp trong vòng tay ông.
Thân thể nam nữ liền kề thân mật.
Tình ý ngập tràn.
Minh Châu khi còn trẻ cũng nhiệt tình phóng túng, mỗi đêm ôm cổ Lục Khiêm rồi nhẹ nhàng cầu xin. Nhưng bây giờ cô đã có hai đứa con, không hiểu sao da mặt lại mỏng đi, có lúc chỉ một ánh mắt của Lục Khiêm thôi cô cũng chịu không nổi.