Lục Khiêm bế cô đặt lên tủ giày, để đôi tay cô ôm eo mình, ông cúi đầu cọ mũi cô đầy khăng khít: “Xấu hổ sao?”
“Không đời nào!” Tất nhiên cô không chịu thừa nhận.
Lục Khiêm lại cười nhẹ: “Nào có nơi nào của em mà anh chưa từng nhìn đâu? Một số chỗ còn...”
Minh Châu không để ông nói tiếp.
Lục Khiêm cũng ngừng nói.
Ông thật sự nhớ cô, không chỉ cơ thể cô, mà còn về con người cô.
Lúc này, người đó đã thực sự nằm trong vòng tay của ông.
Ông cúi đầu hôn cô, nụ hôn ẩm ướt đặc biệt hút hồn trong đêm khuya. Y như mèo con liếm hồ dán.