Lục Khiêm hầu như quên mất nếu cô không nhắc đến.
Ông để cô đá vài cái, sau đó không nhịn được mà tóm lấy mắt cá chân cô, vuốt ve dọc theo đường cong đó.
Khuôn mặt Minh Châu đỏ bừng.
Cô mắng: “Anh tưởng em là diễn viên múa ba lê à... Đau, bỏ chân em xuống nhanh lên!”
Hình như bị trật chân rồi!
Lục Khiêm thấy cô không có vẻ gì là nói đùa, ông vội vàng đặt xuống, xoa xoa. Minh Châu phải mất một hồi lâu mới đỡ.
Lục Khiêm không nhịn được tiến tới, hôn nhẹ cô: “Còn đau không?”
Minh Châu không quan tâm ông.
Lục Khiêm sờ mặt cô, thì thầm: “Vừa nãy em thật oai phong, Minh Châu của chúng ta đã trưởng thành rồi, trở thành người phụ nữ có thể bảo vệ chú Lục rồi.”