Lục Khiêm nói xong, muốn nắm tay cô.
Minh Châu né tránh.
Cô thấp giọng, mang theo một chút nữ tính kiêu căng: “Em không muốn đi!”
Lục Khiêm lại thích mặt kiêu căng này của cô.
Ông rất kiên nhẫn dịu dàng nhìn cô, ở nơi công cộng, giọng nói ông đè nén: “Đừng tức giận nhé, em xem, anh không đưa em đến đó thì em không vui, mà anh đưa em đi thì em cũng không vui.”
Minh Châu dựa vào cửa, nghịch móng tay.
“Anh không nên ngồi chung chỗ với cô ta.”
Cô không so đo với chuyện cô Hồ lần trước, bởi cô Hồ cũng coi như là bạn ông, giống đám người ông Dịch, Lục Khiêm thì không muốn thất vọng.
Nhưng Khúc Ninh, hoàn toàn do người khác trao tặng cho ông. Còn ngồi cạnh ông, Sao cô lại phải vui vẻ với ông!
Lục Khiêm biết tính tình nhỏ nhen của cô, nhưng chẳng những không ghét bỏ, ông cảm thấy cô rất đáng yêu.
Ông thô bạo kéo tay cô, nhẹ giọng nói: “Vậy càng nên đi gặp với anh, trong đó có đối tác quan trọng của công ty, chào hỏi xong hãng đi!”