Bà hơi cựa hông, ngồi xuống salon, cuối cùng cũng cho con trai sắc mặt tốt: “Cuối cùng còn biết thương vợ rồi! Minh Châu đâu, sao không đi với con?”
Lục Khiêm cười: “Cô ấy đến thành phố W rồi!” Bà cụ không cười được. Bà cẩn thận nhìn con trai mình thật lâu, sau đó kéo thư kí Liễu ra ngoài.
Một lúc lâu sau, bà cụ và thư kí Liễu mắt to trừng mắt nhỏ, cũng không biết đang nói cái gì.
Quả thực khó mở miệng.
Thư kí Liễu còn có việc ở công ty nữa, không nhịn được mà nói: “Bà muốn hỏi gì?”
Bà cụ Lục gõ cây gậy xuống, gương mặt già nua đỏ bừng: “Cậu nói xem, Lục Khiêm và Minh Châu chênh lệch nhiều như thế, giờ sức khỏe nó lại không được tốt, liệu có ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng không?”