Ôn Noãn gật đầu: “Em làm đúng lắm! Loại phụ nữ như cô ta, không thể cho cô ta cơ hội."
Cô thầm nhớ lại. Cô từng gặp k rồi, tuổi trẻ, có linh khí, có thực lực hơn lưu lượng như Xa Tuyết. Đáng tiếc cô ta không đi con đường chính đáng.
Vì một ông chủ mỏ than mà có thể đồng thời xuất hiện cùng Minh Châu, nghĩ qua đã thấy là sắp xếp của Lục Khiêm.
Ôn Noãn dặn dò Minh Châu mấy câu.
Minh Châu nghe xong thì gật đầu, hai mắt hơi ướt át, cô thật lòng cảm thấy chị dâu đối xử tốt với mình.
Đặc biệt là chuyện liên quan tới Lục Khiêm, Ôn Noấn chưa bao giờ thiên vị.
Cô, Lục Thước và Lục U ăn chùa ở đây một bữa, buổi tối vẫn phải về.
Khi Hoắc Minh dạy mấy đứa bé làm bài tập xong thì cũng đã mười giờ đêm rồi.
Đứa bé biết cách dây dưa nhất chính là Hoắc Tây, rõ ràng là ở nhà anh cả, nhưng người kể chuyện cuối cùng luôn là cô bé, đã thế mỗi lần đều nói hết nửa tiếng.