Trong phòng bếp.
Bầu không khí đột nhiên trở nên ấm áp lại ái muội, Ôn Noãn cũng cảm nhận được, mấy tự nhiên ôm Hoắc Minh ra.
Thế nhưng động tác của người kia nhanh hơn. Trước khi cô kịp chạy trốn, anh đã chặn cô ở trước bồn rửa. Tay anh xử lý cá rô, còn có mùi cá nhẹ.
Không muốn làm bẩn áo cô nên anh chỉ có thể phát lực bằng eo, nhẹ nhàng ma sát với cô.
Mặt Ôn Noãn đỏ ửng.
Cô bất an nhìn ra ngoài, nhu nhược nói: “Người giúp việc sẽ đi vào bất cứ lúc nào đấy.”
Hoäc Minh cười khẽ: “Họ nhìn thấy cũng coi như không nhìn thấy.”
Anh nghiêng người, hôn môi cô.
Vốn dĩ anh chỉ định trêu chọc cô thôi, nhưng cơ thể hai người tiếp xúc gần như thế, bình thường Hoắc Minh lại là huyết khí phương cương, đâu thể nào chịu được?