Minh Châu tới, anh cũng miễn cưỡng nói mấy câu.
Anh đang định đi nấu cơm thì thi kí Liễu gọi tới.
Hoắc Minh đang chờ cuộc điện thoại này, anh cầm lấy điện thoại, đi ra ngoài nghe.
“Chú Liễu, có chuyện gì sao?” Anh biết giả bộ, thư kí Liễu cũng là hồ li ngàn năm.
Anh ta vẫn tỏ ra vui tươi: “Đâu có chuyện gì chứ! Hợp đồng mà chúng ta bàn trước kia, tôi cân nhắc lại, thấy không ổn lắm.”
Hoắc Minh đứng trong vườn hoa.
Ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt anh, đẹp trai chói mắt.
Anh cười tủm tỉm: “Có gì không ổn?”
Thư kí Liễu trợn mắt nói lão: “Có một khoản chỉ tài vụ bên tôi viết thừa một số không, vì vậy, báo cáo trước kia có vấn đề rất lớn! Hoắc Minh, cậu yên tâm đi, tài vụ đó đã bị đuổi rồi, người không chuyên nghiệp không thích hợp ở lại công ty, chỉ làm lãng phí thời gian của chúng ta thôi! Tôi tìm người đáng tin tính lại, kết quả là có thể cho công ty cậu thêm hai điểm, thế thì hai bên đều có lợi.”