Đạo diễn Vương uống ực một ngụm.
Ông ta thấy thoải mái hơn nhiều, do dự mãi rồi mới nói: “Minh Châu à, tôi không cố ý ghim cô đâu, lần này cô...”
Minh Châu lẳng lặng nhìn ông ta.
Một lát sau, cô nói nhỏ: “Tôi đã nói với ông rồi, tiền thuê lều tôi có thể tự trả, những tổn thất khác tôi cũng tự trả! Bộ phim ngắn này tôi đã quay hai phần ba rồi, nhưng ông khăng khăng không cho tôi cơ hội.”
Đạo diễn Vương nghẹn lời.
Minh Châu khẽ mỉm cười: “Còn việc ông Lục rút vốn và chèn ép, tôi nghĩ đó là do nhà đầu tư tức giận, không liên quan gì đến tôi hết, ông cần gì cứ nói với ông Lục.”
Đạo diễn Vương đã lĩnh giáo rồi!