Lục Khiêm dùng điện thoại xử lý xong hết mọi chuyện rồi tiếp tục dưỡng bệnh.
Dù làm Ultraman trong bão táp của con trai dù rất ngầu, nhưng bình thường mà ông bị bệnh thì vẫn bị con chê, đặc biệt là cái tuổi nhìn thấy chó cũng chê như Lục thước.
Ông ở trong bệnh viện một tuần.
Minh Châu cũng ở cạnh ông một tuần, nhưng hai đứa bé bị nhà họ Hoắc đón đi ngay ngày hôm sau.
Hoắc Minh ôm Tiểu Lục U, dắt tay Tiểu Lục Thước. “Thăng nhóc này phải đi học! Tạm thời giao cho Ôn Noãn quản lý.” Lục Khiêm cảm thán.
Ông thương lượng với anh vợ: “Thước Thước phải đi học, nhưng Lục U không cần mài”
Hoắc Minh cười híp mắt nói: “Ôn Noãn đăng ký lớp học mẫu giáo tinh anh cho Hoắc Kiều nhà cháu, cũng vừa khéo cho Lục U đi dự thính luôn, nếu thích ứng được thì cho đi học cùng nhau luôn.”