Minh Châu hơi mất tự nhiên, sau một lát mới nhẹ giọng nói: “Khi còn bé em cũng thế, thấy ai cũng thích, sau đó thì... Đã thành như thế này!”
Vẻ mặt Lục Khiêm rất dịu dàng.
Ông nhẹ nhàng nói: “Như vậy rất tốt mà! Anh rất thích!”
Minh Châu run sợ.
Đời này cô có hai tình yêu, một là Cố Trường Khanh, còn lại là Lục Khiêm.
Cố Trường Khanh không thích cô.
Hắn ở bên cô hoàn toàn là vì quan hệ và tài nguyên của nhà họ Hoắc.
Nhưng mà Lục Khiêm... Ông thích cô chỗ nào chứ?
Lục Khiêm thấy cô suy nghĩ sâu xa thì nói: “Minh Châu, đừng tùy tiện phủ định chính mình! Em rất tốt, tốt hơn em tưởng tượng nhiều! Anh đã gặp nhiều người trong giới quyền quý rồi, nhưng không có cô bé nào đơn thuần đáng yêu như em được, em đối xử với ai cũng tốt.”