Cằm ông đặt trên bờ vai mỏng manh của cô, cùng cô nhìn vào gương.
“Lục Khiêm!”
“Con còn ở bên ngoài đấy.”
Minh Châu mở miệng lần nữa, giọng nói mềm mại hơn vừa rồi, dù sao thì cô cũng đang bị ông ôm, bàn tay đặt bên eo cô cũng không thành thực. Minh Châu là một cô gái bình thường, bị đàn ông sờ cũng có cảm giác.
Lục Khiêm hôn lên cái cổ trắng nõn của cô.
Động tác hơi lạnh nhạt.
Minh Châu không tình nguyện, nhưng lại không tránh thoát, mà ông biết cách khiến cô tan vỡ.
Quần áo bị vén lên, ngón tay thon dài của ông tùy ý làm bậy. “Lục Khiêm! Buông tay ra....” Cô vỗ vào mu bàn tay ông, ngẩng đầu lên.
Lục Khiêm khẽ gặm da thịt trên cổ cô, giọng khàn khàn đầy hấp dẫn: “Cảm nhận cho kĩ đi.”