Mọi người giải tán hết, căn phòng bệnh VỊP lớn thế này đã yên tĩnh lại.
Tiểu Lục U đã ngủ đủ rồi, còn nhận được nhiều món đồ có ánh vàng rực rỡ nữa, khoanh đôi chân mũm mĩm ngồi đẳng kia chơi.
Lục Thước cầm sách trông em. Lục Khiêm tự vào đầu giường nhìn con gái chăm chú.
Nhưng thỉnh thoảng ông cũng nhìn Minh Châu, cô đang thu dọn phòng bệnh, vừa rồi mọi người đến để lại vài thứ, cô thu dọn từng cái lại cho gọn gàng.
Lục Khiêm không nhịn được mà nói: “Làm chuyện nhà lưu loát hơn trước kia rồi.
Minh Châu cất đồ xong, khẽ vén tóc lên: “Dù sao cũng phải làm, trà còn có trẻ con mà, một số việc không thể dựa dẫm vào giúp việc được.
Lục Khiêm nhìn cô, cảm thấy cô vừa dịu dàng vừa thoải mái.
Một lát sau, ông vẫn không nhịn nổi mà hỏi: “Em và cô Hồ đã nói gì?” Minh Châu nhếch môi, khẽ cười.