Buổi tối thăng trầm đó, cực kỳ khó chịu.
Nhưng mỗi lần cậu bé tỉnh lại đều nhìn thấy người đàn ông này trước mặt.
Đôi mắt Tiểu Lục Thước ươn ướt.
Cậu bé lặng lẽ ôm lấy em gái, sau đó đặt vào trong chăn của Lục Khiêm, và còn cởi bỏ đôi giày của Tiểu Lục U nữa.
Tiểu Lục U: "..."
Tiểu Lục Thước lớn tiếng nói: "Trưa rồi, nhanh ngủ đi."
Tiểu Lục U: "..."
Tiếp theo là anh trai đắp chiếc chăn mỏng cho cô bé, và để cô bé ngủ trưa với
Thằng nhóc bĩu môi.
Nhưng cô bé đúng là một cô gái biết nghe lời lại thích ngủ, không lâu sau đã chợp mắt.
Khuôn mặt trắng tròn như chiếc đĩa ngọc của cô bé đã áp vào lòng của bố.