Thư ký Liễu nói như vậy nên Minh Châu có hơi lúng túng.
Cô khẽ lên tiếng: "Anh biết cách dỗ dành người nhất đấy."
Thư ký Liễu nhẹ nhõm hơn một chút.
Trước nay anh ta là một người thích trêu đùa, anh ta thuận mồm nói, 'So với Tổng giám đốc Lục của chúng ta thì còn cách rất xa, anh ấy rất biết cách dỗ dành con gái vui vẻ."
Minh Châu mím môi: "Đúng vậy, anh ấy rất biết cách dỗ dành con gái vui vẻ."
Lời nói chua xót.
Thư ký Liễu nói lỡ lời, anh ta xoa đầu ngơ ngác.
Minh Châu lại nói: "Tôi chỉ nói bừa thôi! Tôi đi thăm anh ấy đây."
Thư ký Liễu nhìn bóng lưng người ta, làm thế nào cũng chẳng thấy chỉ là nói bừa thôi, rõ ràng là đang ghen mà.
Nhưng anh ta không dám nói những lời này.
Minh Châu đi vào phòng bệnh VIP, Lục Khiêm đang ngủ.
Thật sự cô đã một đêm không ngủ, nhưng lúc này cô không nỡ chợp mắt. Sợ chợp mắt rồi thì Lục Khiêm trên giường bệnh sẽ biến mất.