Cậu bé không yên tâm, cậu sợ ông cậu chết, cậu xin dì bảo mẫu đưa mình đến.
Sau đó cậu bé nghe thấy ông cậu nói: Thước Thước là con trai anh, là trách nhiệm của anh.
Tiểu Lục Thước khẽ cắn môi.
Dì muốn bảo cậu bé đi vào, nhưng cậu không chịu, mới chạy ra đã đụng phải thư ký Liễu.
Thư ký Liễu khá bất ngờ: “Còn chưa hết bệnh, sao lại chạy đến bệnh viện vậy?”
Tiểu Lục Thước mím môi.
Thư ký Liễu có đứa nhỏ nào chưa gặp chứ, thoáng chốc đã đoán ra được cậu bé ngượng ngùng, cúi người xoa đầu cậu bé: “Ông cậu của cháu không sao cả.”
“Là bố!” Tiểu Lục Thước ném lại một câu rồi chạy đi.
Dì vội vàng đi theo.
Thư ký Liễu nhìn bóng lưng nhỏ nhắn kia, hai mắt ẩm ướt.
Anh ta thực sự rất khó mà tưởng tượng, đứa nhỏ xuất thân cao quý như vậy, lại từng sống trong một căn nhà thuê diện tích hơn hai mươi mét vuông, ngay cả một ly trà sữa cũng là hy vọng xa vời.