Tiểu Lục Thước lấy khăn lông từ phòng tắm đi ra, cậu bé cũng không nói, chỉ cố gắng lau người cho Lục Khiêm.
Động tác ấy gần như là cố chấp, khiến người ta đau lòng. Cô gọi một tiếng Thước Thước.
Cậu nhóc rơi nước mắt, nhưng cậu cũng không khóc thành tiếng, cậu bé nhìn Lục Khiêm khẽ hỏi: “Ông cậu sẽ không chết chứ?”
“Không đâu!” Minh Châu nghẹn ngào.
Xe cứu thương đến rất nhanh.
Minh Châu không cho Thước Thước đi theo, bảo bảo mẫu ở lại chăm sóc cho bọn trẻ.
Đến bệnh viện, thư ký Liễu đã đợi ở đó, bác sĩ cũng đã đến. Sắc mặt Lục Khiêm tái nhợt, nằm trên giường cấp cứu. Người đã rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh.