Lục Khiêm nhìn quần áo của mình, bảo bảo mẫu đi lấy bộ quần áo tắm đến, ông thay xong thì để Tiểu Lục Thước dựa vào mình, nhẹ nhàng vỗ về cậu bé nóng sốt: “Thước Thước, uống thuốc rồi ngủ.”
Cậu bé mơ mơ màng màng.
Lục Khiêm lấy thuốc, bỏ vào miệng cậu bé, nhìn cậu bé nuốt xuống.
Rồi cho cậu bé uống nước.
Tiểu Lục Thước uống thuốc, rồi nằm xuống, thuốc cũng không phải vạn năng.
Lúc thì cậu bé thấy nóng, lúc thì lại thấy cả người lạnh run.
Lúc khó chịu nhất, cậu bé kéo tay Lục Khiêm gọi ông cậu, Lục Khiêm đau lòng không thôi, ông xoa thân thể nóng hổi của cậu bé, vắt khăn ấm từ trong phòng tắm, lau một lượt cho cậu bé.
Nửa tiếng sau, nhiệt độ cũng giảm bớt.
Hơn ba mươi tám độ.
Buổi đêm càng tối hơn.