Lục Khiêm làm cơm rất nhanh.
Chỉ nửa tiếng đồng hồ đã làm được bữa cơm cho cả nhà lớn bé, món nào ra món đó.
Ông bưng đến bàn ăn. Nhìn Tiểu Lục Thước, vẫn còn quỳ đấy!
Lục Khiêm đặt mâm xuống, lau tay: “Ăn cơm thôi! Con không đói nhưng em gái cũng đói rồi, con muốn để em cứ bên cạnh con sao?”
Tiểu Lục Thước nhìn em gái. Tiểu Lục U vươn miệng nhỏ ra: “Đói đói.”
Anh trai mím môi, bò dậy từ dưới đất, kéo thân thể nhỏ bé của em gái đến trước bàn ăn.
Cậu bé im lặng ôm em gái lên trên ghế. Cậu bé tám tuổi ôm khôn không nổi.
Lục Khiêm một tay nhẹ nhàng ôm lên, cột yếm cho cô bé, rồi lại bưng cơm cho mấy đứa trẻ.
Bà cụ đi đến cười mắng: “Thế này mới giống dáng vẻ của bố con chứ!”