Ông vừa muốn nói chuyện, Lục Thước đã mở miệng trước: “Con đã làm sai! Con bằng lòng chịu phạt! Nhưng con không hối hận!”
Lời này khiến Lục Khiêm giận đến mức trái tim run lên. Mẹ nó.
Mấy năm trước, theo tính khí của ông, dù thế nào thì ông cũng phải đánh thằng bé này một trận.
Nhưng giờ ông không đủ sức nữa!
Lúc này bà cụ hơi run run chạy tới, nhìn thấy cháu trai yêu quý đang quỳ thì đau lòng tiến lại kéo cậu bé lên, nhưng Lục Thước bướng bỉnh hiếm thấy, dù chết cũng không chịu đứng lên.
Trong lòng cậu bé mơ hồ nhớ ra. Khi cậu bé xé quyển tập vẽ, con bé Manh Manh kia đang rưng rưng nước mắt.
Hình như còn khó nữa. Con bé đó khóc rồi, cậu quỳ một tí thì đã là gì đâu?
Bà cụ không kéo cậu bé đứng lên được nên quay sang mắng Lục khiêm: “A! Nó làm chuyện hại đời hại người gì mà mày hành hạ nó thế hả? Nếu như theo tiêu chuẩn của mày, gây họa là nên đi chết hả? Nhiều năm qua, mẹ và Minh Châu luôn chịu nhiều khổ sở vì cái số đào hoa của mày, mày thương con người ta mà không xót con mình à? Hay là mày cảm thấy Lục Thước và Lục U không xứng làm con của nhân vật lớn như mày? Thế giờ tao mang cháu tao đi, không cản trở mày nữa! Nhưng mà Lục Khiêm, tao nói cho mày biết, bây giờ mày chẳng là gì cả đâu, Đại Thanh đã mất lâu rồi, mày còn tưởng đám người bảo vệ chút hào quang le lói kia nể mặt mày à! Tao nhổ vào, mẹ mày đây mới là người đầu tiên lo cho mày đó!”