Lục Khiêm nhìn đứa bé kia.
Đau đến thế còn không khóc.
Sau đó ông chán nản nghĩ, cô bé không không nói chuyện, có phải cũng không khóc được không?
Ông xòe bàn tay, khế sờ đầu cô bé. Lục Huân nhìn ông chằm chằm.
Thư kí Liễu để vợ mình đối phó với người đàn bà đanh đá kia, bản thân chạy vào thì thấy cảnh hai người đang nhìn nhau.
Anh ta thương Lục Huân.
Anh ta biết dù đứa bé này được họ nhân nuôi, nhưng trong lòng cô bé vẫn luôn muốn Lục Khiêm.
Thư kí Liễu lấy kính xuống, lặng lẽ lau mắt. Có những người không ai thay thế được.
Khi tỉnh táo lại, anh tay vỗ vai Lục Huân, ho khan: “Gặp chú Lục rồi, sao còn buồn thế?”
Lục Huân vẫn không nói lời nào. Cô bé dùng ngôn ngữ ký hiệu, dùng động tác tay nói chuyện.
Cũng may vợ chồng thư ký Liêu thương cô bé thật lòng, tình nguyện đi học ngôn ngữ ký hiệu.