Minh Châu nói: "Em giúp anh liên lạc, anh đến bệnh viện xem thử đi!"
Lục Khiêm hơi do dự.
Vốn dĩ cuối tuần đặc biệt ở cùng bọn họ.
Minh Châu mỉm cười: 'Không phải vẫn còn ngày mai sao, ngày mai không được thì sau này còn có vô số cuối tuần."
Cô không nói ra chính là chỉ cần anh sống thì thật ra cái gì cô cũng có thể thoải hiệp.
Lục Khiêm gật đầu.
Ông thay đổi đi ra ngoài, khi xuống lầu thì Tiểu Lục Thước đang làm bài tập ở sảnh lớn.
Cậu bé ngẩng đầu nhìn Lục Khiêm. Một lúc sai, mặt nhỏ hơi căng: "Bố, bố muốn ra ngoài?"