Tiểu Lục Thước không chịu ăn cơm đàng hoàng mà chạy qua nhìn em gái.
Cậu bé nằm ở bên cạnh: “Em gái thật đáng yêu!”
Lục Khiêm đưa tay xoa nhẹ tóc ngắn màu trà của cậu bé, rất dịu dàng nói: “Thước Thước của chúng ta cũng dễ thương!”
Tiểu Lục Thước bĩu môi: “Con là đàn ông con trai, không thể dùng đáng yêu để hình dung.”
Lục Khiêm cười.
Tiểu Lục U hoàn toàn ngủ say, một ngày thời gian ngủ của trẻ nhỏ nhiều. Lục Khiêm nghĩ người ở trên lầu cũng thích ngủ, dứt khoát bế cô bé lên lầu. Quả nhiên Minh Châu còn đang ngủ.
Ông rón rén tay chân, đặt cô bé vào trong chăn của mẹ.