Đợi khi Lục Khiêm từ trong chăn của cô rời đi, mặt của cô vừa đỏ vừa nóng, may mà đang tắt đèn.
Lục Khiêm nằm bên cạnh cô, nhẹ nhàng chạm vào mặt cô. Cô mắng ông là lưu manh.
Lục Khiem lại đè thấp giọng, giọng nói mang chút chơi bời không nói nên lời: "Lúc đó rất muốn nếm thử."
Minh Châu không nghe tiếp được nữa.
Cô quay lưng lại, không chịu nói chuyện với ông tiếp.
Quá không nghiêm túc rồi!
Trong đêm tối, Lục Khiêm nhìn chằm chằm vai gầy của hô, hơi mỉm cười.
Ông từ từ dựa qua, dán sát cô nhẹ giọng nói: "Mấy năm đó, anh nhớ nhất vẫn là em"
Mặt của Minh Châu lại không nghe lời mà nóng lên.
Cô lúc thì động lòng lúc thì lại cảm động, nhưng lúc lại cảm thấy lời ngọt ngào. như vậy của anh không biết đã luyện qua trên người bao nhiêu người phụ nữ, lại tức giận!