Minh Châu ghét kiểu nói chuyện khó nghe này của ông.
Hai người ở chung với nhau, khi thì ngọt ngào, khi thì có chút ngại ngùng. Lúc sắp ngủ.
Bà cụ đánh tiếng để hai đứa nhỏ ngủ với bà.
Minh Châu cảm thấy không ổn.
Nhưng Tiểu Lục Thước đã bế em gái nhanh chóng chạy trốn.
Bà cụ đi từ từ theo sau
Lục Khiêm đưa Minh Châu tới phòng ngủ của ông, nói là phòng ngủ của ông nhưng thật ra bọn họ cũng đã có một thời gian ở cùng nhau trong này.
Tất cả vẫn như cũ. Lục Khiêm cũng không vội vàng.
'Thậm chí ông còn đi tới phòng sách xử lý công việc, nhiều ít cũng khiến Minh Châu thả lỏng tự do hơn.
Chờ đến lúc bận việc xong, quay trở về phòng ngủ. Minh Châu ngồi ngây người ở trên sô pha bên cửa sổ. Vẫn mặc bộ quần áo đó, chưa tắm rửa, cũng chưa tháo trang sức.
Lục Khiêm đi tới, nhẹ nhàng xoa tóc cô, thấp giọng nói: “Có phải không được thoải mái không”
Minh Châu do dự một hồi rồi vẫn nói. “Có hơi ngại ngùng! Cứ cảm thấy không được thoải mái giống như trước đây.”
Thật ra lúc cô làm hòa với ông, hai người đã cùng chung chăn gối trong căn phòng ở đường Quảng Nguyên.