Bây giờ bé con nhỏ nhắn đã chập chững biết đi.
Gió đêm thổi qua, váy nhỏ tốc lên.
Nửa cái mông nhỏ tròn như quả trứng cũng lộ ra, thật sự vô cùng đáng yêu.
Bà cụ thật lòng hận không thể gặm một cái lên mông cô nhóc, yêu thương thế nào cũng không đủ.
Bà ôm lấy Tiểu Lục U, vừa thơm vừa hôn. Tiểu Lục Thước cũng không ghen tị, cậu bé đứng ở một bên xếp hàng. Tất nhiên bà cụ cũng sẽ không bỏ qua cậu bé.
Sau khi thân thiết với cháu nội yêu, bà cụ nhìn Minh Châu đứng trong gió đêm, cô vẫn trẻ tuổi xinh đẹp như thế.
Cái mũi bà cụ chua xót.
Bà nắm lấy tay Minh Châu, có hơi nghẹn ngào: “Trở về là tốt rồi! Trở về là tốt rồi!"
Lời này đâu chỉ nói với mỗi Minh Châu. Còn nói với cả Lục Khiêm.
Một bà lão thời trẻ đã mất đi đứa con gái yêu thương, lúc tuổi già con trai lại nhiễm bệnh sinh tử không rõ, sao bà lại không sợ, sao mà không đau lòng?