Dù sao Hoắc Chấn Đông cũng rất yêu thương Minh Châu, xem con cái còn quan trọng hơn mặt mũi. ông khế than thở: “Hai người ở bên nhau, tôi không phản đối nhưng cũng sẽ không ủng hộ! Còn lại có thể đi đến cuối cùng hay không, còn phải xem bản thân hai người! Lục Khiêm, tôi cũng nói thẳng, Minh Châu không
phải là con nít, con bé không thể chạy đuổi theo cậu tới chân trời góc bể giống như bảy năm trước được nữa!”
Trong lòng Lục Khiêm ê ẩm: “Con biết!”
Hoắc Chấn Đồng vẫy tay.
Ông ấy có chút đau lòng nhưng có đôi lời vẫn phải nói rõ.
“Đứa nhỏ này, từ nhỏ đã được chiều chuộng nên vô tâm vô tư, mọi đau khổ của con bé đều đến từ chính cậu... Tôi làm bố cũng không dám nói cái gì, bởi vì con bé thích cậu! Đương nhiên, cậu cũng hy sinh vì con bé rất nhiều! Lục Khiêm, bây giờ tôi không cầu xin gì khác, chỉ hy vọng cậu có thể bên cạnh con bé thêm vài năm!”