Hoắc Chấn Đông vừa nói thế. Không khí trở nên vô cùng vi diệu.
Hoắc Minh quay đầu lại nhìn em gái, chỉ thấy khuôn mặt Minh Châu ửng đỏ, rõ ràng không chịu nổi kiểu trêu học này
Da mặt Lục Khiêm lại dày. Ở độ tuổi như ông, để làm mấy chuyện này cũng đã bất chấp thể diện.
Hai mắt ông chan chứa tình cảm, nhìn chăm chú vào Minh Châu, còn lộ liễu hơn cả trước đây.
Hoắc Minh cười khẽ một tiếng.
Anh và bố ruột nhà mình kẻ tung người hứng: “Sao bố lại nói như vậy, cậu cũng ngại tới nhà chơi nữa.”
Hoắc Chấn Đông trừng mắt: “Da mặt cậu ta mỏng thế sao?” Hai bố con nhà này cực kỳ đẳng cấp. Lục Khiêm cũng chỉ có thể chịu đựng.
Lúc này mọi người đi tới gần, ông tự nhiên đứng dậy sóng vai đi cùng Minh Châu, còn dịu dàng hỏi cô: “Sao không tới tìm anh đi dạo phố?”
Minh Châu nhẹ nhàng liếc mắt nhìn ông một cái. “Anh trai cũng đâu có đi!”