Rặng mây đỏ nơi phía chân trời dần dần bay xuống, đồ sộ, mỹ lệ.
Nhà họ Hoắc vô cùng náo nhiệt, anh em nhà họ Hoắc đều có mặt ở trong nhà, hơn nữa có mấy đứa trẻ con vô cùng sôi nổi.
Lục Khiêm vừa mới xuống xe đã ngửi được mùi đồ ăn. Tiểu Hoắc Tây ôm lấy chân ông: “Ông cậu!”
Lục Khiêm sờ cái đầu nhỏ của cô bé, sau đó ôm lên một phen, Tiểu Hoắc Tây cũng biết dành yêu.
Bây giờ ông cậu đang thương cô bé nhất.
Chờ lát nữa nhìn thấy Lục Thước và Tiểu Lục U sẽ không rời được mắt, cho nên giai đoạn này chính là thời gian tình cảm giữa cô bé và ông cậu tươi mới nhất, cô bé không thể lãng phí!
Lục Khiêm nào biết mấy suy nghĩ linh tinh của cô quỷ nhỏ.
Tới chỗ ra vào.
Ở đó có đặt một bộ bàn ghế nhỏ, Tiểu Lục Thước đang ngồi ở đằng kia!
Tiểu Hoắc Tây thoát khỏi vòng ôm của Lục Khiêm, giọng nói giòn tan: “Lục Thước, chị trả ông cậu cho em đây!”