Cô tháo đai an toàn ra, nói: “Anh tới đây là được rồi! Em không thể ở bên cạnh anh mọi lúc mọi nơi được, không phải anh vẫn còn việc công ty cần xử lý sao?”
Lục Khiêm nắm lấy tay cô, xoa bóp nhẹ nhàng. Lần này làm hòa, Minh Châu không giống như trước.
Mặc dù trong lúc vui sướng ngập tràn như tối hôm qua, cô cũng không gọi ông một tiếng chú Lục, cô chỉ gọi ông là Lục Khiêm.
Ông cười nhẹ: “Buổi tối anh tới đón em nhé?”
Minh Châu nghĩ ngợi rồi nói: “Không cần! Em nói tài xế tới đón rồi, xe em còn đang ở bên nhà anh trai nữa!”
Lục Khiêm lại nói: “Anh cho người chạy xe đến phim trường!” Chuyện này được sắp xếp khá ổn thỏa, cô không phản đối.
Lục Khiêm muốn được ở cùng với cô nhiều hơn nhưng Minh Châu không muốn quấn quít quá, vẫn hẹn vào cuối tuần.