Lục Khiêm pha trà hoa quả cho cô, đưa đến trước mặt cô: “Mấy khi có được một lần! Sáng mai anh làm salad cho em!”
“Anh cũng hiểu đấy.” Minh Châu ôm trà hoa quả nhấp từng ngụm nhỏ.
Ánh đèn vàng ấm áp.
Trong căn phòng được trang trí tinh xảo, vào ngày mùa hè mở điều hòa mát mẻ, dạ dày lại được hầu hạ thoải mái, tâm trạng của ai cũng sẽ trở nên vui vẻ, Minh Châu cũng không ngoại lệ.
Bọn họ đều có lòng muốn tiến thêm một bước.
Đền bù những thiếu thốn trong mấy năm qua.
Nhưng đã hai ba năm cả hai không giao lưu với nhau, hơn nữa lại chênh lệch tuổi tác, các mối quan hệ xã hội cũng không giống nhau.
Đề tài chung của hai người cuối cùng cũng chỉ có con cái. Sau khi nói vài câu, Minh Châu cười ngượng ngùng.
Cô nhẹ giọng nói: “Lần sau gặp cô Hồ thì thay em nói lời xin lỗi, em có hơi mất
kiềm chết Lục Khiêm niết mặt cô: “Là do anh không tốt! Anh sẽ xin lỗi cô ấy sau.” Sau đó, anh nhìn em, em nhìn anh. Cũng không biết phải nói cái gì mới được! Lúc đang yêu đương cuồng nhiệt tới lúc trước khi kết hôn, tình cảm giữa bọn