Lục Khiêm muốn xoay người.
Nhưng Minh Châu không chịu, cô ôm ông, ôm chặt đến mức móng tay cũng cắm sâu vào trong da thịt ông.
Cả cơ thể của cô cũng đang run rẩy.
Vào giờ khắc này, Lục Khiêm rất muốn khóc.
Ông đã quen nhìn sóng gió, từ lâu đã vinh nhục không còn nao núng, nhưng vào lúc cô gái nhỏ mà ông yêu thương ôm ông khóc đến đau lòng, ông không khỏi động lòng rơi lệ.
“Minh Châu!” Giọng nói của ông cũng run lên nhè nhẹ.
Minh Châu không đáp lại lời ông.
Cô dán mặt sau lưng ông, Lục Khiêm gầy hơn trước một ít nhưng vẫn khỏe hơn nhiều so với lúc còn đang bị bệnh.
Hồi lâu sau, cô nhẹ nhàng hỏi: “Còn đau không?” “Không đau!”
Cuối cùng Lục Khiêm vẫn quay đầu lại, ông thấy khuôn mặt nhỏ của Minh Châu tràn đầy nước mắt.